xông nồi khoai

(truyện Thủ Thiệm)

Một ngày nọ, Thủ Thiệm có việc phải qua làng bên. Giữa đường đói bụng, Thiệm chợt thấy ở nhà kia có một bà nấu nồi khoai vừa chín, vung mới giở ra khói lên nghi ngút, thơm lừng. Thiệm bèn giả bị cảm lạnh co ro bước đến, xin sưởi ấm. Bà cụ thấy thế động lòng:

– Cơ khổ chưa! Nè, lấy nồi khoai mà xông mồ hôi toát ra khỏi ngay.

Nói xong, bà cụ tìm mền đưa cho Thiệm. Theo như lời, Thiệm ngồi xếp bằng, trùm mền kín người với nồi khoai. Một mình trong mền, Thiệm lần lượt ăn hết củ này đến củ khác cho đến no bụng. Xong, Thiệm tung mền ra, miệng cám ơn rối rít. Bà cụ ngạc nhiên hỏi:

– Ủa, sao ông mau lành rứa?

Thiệm lễ phép trả lời:

– Dạ, cũng nhờ xông nồi khoai của bà.

Nói xong, vừa cúi đầu cám ơn, Thiệm vừa rảo chân bước thẳng. Bà cụ nhìn vào nồi khoai thấy còn mấy củ khoai nhỏ và đống vỏ. Bà quay lại, chẳng thấy Thiệm đâu cả.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *