mua quần

(truyện Thủ Thiệm)

Chợ Vạn ở Tam Kỳ có một mụ chủ cửa hiệu bán quần áo rất chua ngoa, thường lừa gạt khách hàng, nhất là khách ở nhà quê ra. Bữa nọ, Thủ Thiệm lên huyện, ghé nhà một người quen. Trời mưa, Thiệm tay cầm dù, đầu chít khăn đóng, áo dài nhiễu đen, trông rất chững chạc, đàng hoàng. Bên ngoài, Thiệm khoác thêm một cái tơi Huế chằm khá đẹp. Thiệm đi đến cửa hiệu của mụ kia, hỏi mua một cái quần, ướm lên người thấy vừa vặn, Thiệm mặc vào. Xong, quay lưng đi thẳng. Mụ chủ hiệu réo lại đòi tiền, Thiệm không chịu trả. Tức quá, mụ sai người đi mời cảnh sát đến xử. Thủ Thiệm trình bày:

– Nhờ thầy cai xét cho. Tui từ An Hòa lên đây hầu quan, chẳng lẽ không mặc quần. Thiệt tình, tui cũng có hỏi mua cái quần, nhưng bà ta nói mắc quá, nên tui không mua và đi ra. Rứa mà bả hàm hồ đòi tiền, thầy nghĩ coi ai đời.

Anh cảnh sát khám xét. Thấy Thiệm chỉ có cái quần đang mặc, mới quay lại mắng mụ chủ hiệu là đã vu oan cho người ta. Thất lý, mụ ta tức nghẹn cổ. Thủ Thiệm đủng đỉnh bước đi như không có chuyện gì xảy ra.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *