mua lợn

(truyện Trạng Lợn)

Năm mười ba tuổi, Chung Nhi học hành vẫn không đâu vào đâu, chỉ giỏi nghịch ngợm. Ông bố thấy vậy rất buồn, tự nhủ:

– Giỏ nhà ai quai nhà nấy, cung cách này đành cho theo nghề mổ lợn vậy.

Từ đó, Chung Nhi bỏ học theo bố làm nghề mổ lợn và chú bé cảm thấy thích thú lắm, thuộc vanh vách những câu nói lái, cách mời chào trong nghề. Một hôm, hai cha con sang làng bên mua lợn. Chủ nhà đang ngủ, nghe tiếng ầm ĩ bực mình ra xem có việc gì. Thấy nói có người đến mua lợn, ông ta chẳng nói chẳng rằng, lau mặt, vuốt râu, rồi bỏ vào nhà trong.

Chung Nhi vội xông vào chuồng trói nghiến lợn lại, rồi đặt tiền trước thềm nhà và giục bố khiêng lợn về. Ông bố chưa hiểu đầu đuôi ra sao cả thì vừa lúc ấy bà chủ về. Thấy có người bắt lợn bà ta hô hoán lên. Chung Nhi nói rằng, ông nhà đồng ý bán và mình đã chồng đủ mười tám quan tiền. Bà chủ hốt hoảng vào gọi chồng ra, bảo rằng:

– Sao lợn đáng trăm quan sao lại bán có mười tám quan.

Ông chủ chạy ra, quát:

– Ta bảo bán bao giờ mà mi dám đặt điều như vậy hả thằng bé con kia?

Chung Nhi lễ phép thưa:

– Bẩm ông, quả là ông đã bảo bán và bán giá mười tám quan. Chắc ông còn nhớ, khi ông từ trong nhà bước ra, con có hỏi ông “Lợn giá bao nhiêu?” Ông lẳng lặng lấy khăn lau ngang mặt, sau đó ông lấy tay vuốt từ trên trán xuống đến râu. Một vạch ngang, một vạch dọc, chẳng phải chữ “Thập” là gì! Ông lại lấy tay rẽ râu làm đôi, một nửa vuốt sang trái, một nửa vuốt sang phải, đó là chữ “Bát”, “Thập Bát” thì đúng là mười tám quan còn gì nữa.

Ông chủ nghe thằng bé nói ngồ ngộ mà có lý, lòng thấy khoan khoái bèn đồng ý cho hai cha con khiêng lợn về. Bà chủ vốn là người biết chữ nghĩa, quý Chung Nhi còn nhỏ mà có tài, lại ngây thơ kiểu trẻ con chứ không phải có ý lừa lọc nên cũng thuận bán.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *