làm thơ

(truyện Trạng Lợn)

Một hôm kia ba người đi qua một trang trại, nhìn vào thấy có một cô gái xinh đẹp tuyệt trần đang hái hoa trong vườn, có hai thị nữ theo hầu. Trạng mê quá, lập mưu từ giã hai người bạn rồi quay lại vẩn vơ ở ngoài trang trại để tìm cách được gần người đẹp. Hỏi thăm người chung quanh thì biết giai nhân tuyệt sắc nọ là con quan trí sĩ họ Bùi. Bùi tướng công chỉ sinh được một mình nàng là con gái, đặt tên là Phấn Khanh. Tình cờ hôm ấy, Bùi tướng công đang ngủ mơ màng thì có người trong mơ đánh thức dậy và bảo “ra ngay ngoài cửa để đón quan Trạng”. Tỉnh giấc Bùi tướng công vội đi thẳng ra cổng thì thấy Trạng. Bùi tướng công mời Trạng vào nói chuyện. Hoảng sợ, Trạng tưởng là Bùi tướng công bắt giam, liền nói:

– Tôi là học trò, trẩy kinh đi thi nhất định lấy cái Trạng Nguyên. Thấy trang trại của tướng công tươi tốt, tôi dừng chân lại ngắm chớ có tình ý gì đâu mà tướng công lại…

Vừa nằm mê thấy có người bảo ra cổng đón Trạng, bây giờ gặp ngay một người học trò trẩy kinh quyết giựt lấy cái Trạng Nguyên. Bùi tướng công tin ngay đúng người này là Trạng, bèn giữ lại thiết tiệc ở Uyên Ương Đình. Rượu ngà ngà say, Trạng tức cảnh sinh tình đọc vanh vách hai bài thơ của hai người bạn làm ở chùa mà Trạng đã thuộc lòng. Bùi tướng công lè lưỡi chịu là thơ hay, gọi tiểu thư lấy giấy bút lên chép lại để họa vần. Tiểu thư họa vần lại, lời thơ cũng không kém phần xuất sắc. Ưng ý quá, Bùi tướng công bèn ngỏ ý muốn gả con gái cho Trạng. Trạng nghiêm tốn trả lời:

– Thưa tướng công, người con trai lấy công danh làm chính chuyện vợ con là thứ yếu. Tướng công có lòng yêu, xin lãnh ý nhưng để cho khi nào đỗ Trạng về mới có thể tính chuyện tiểu đăng khoa.

Tướng công càng phục Trạng sát đất. Tiệc tàn, vào phòng riêng để nghỉ. Trạng bỗng thấy ở trên tường có một bức tranh hoa tiên ghi mấy chữ như sau “Bát Đao Phân Mê Phấn”, nghĩa là chữ Bát, chữ Đao, chữ Phân, chữ Mê, bốn chữ ấy chấp lại thành chữ Phấn. Bùi tiểu thư viết mấy chữ ấy là có ý đố ai đối được thì sẽ lấy làm chồng. Vốn mù chữ, trong năm chữ ấy Trạng chỉ biết có chữ “Phấn” đoán là tên của tiểu thư, sẵn trên ấn có bút nghiên cũng vạch tên mình là “Chung” vào. Viết xong, nằm quèo ra ngủ.

Đến sáng, Phấn tiểu thư thấy chữ “Chung” tán ra câu đối là “Thiên Lý Trọng Kim Chung”, nghĩa là chữ Thiên, chữ Lý, chữ Trọng, chữ Kim chắp lại thành chữ Chung. Nàng nức nở khen hay và cho rằng chỉ có người này mới xứng đáng là chồng nàng. Bèn bày lễ ra giữa trời cảm tạ trời đất đã run rủi cho nàng được người chồng xứng đáng. Đoạn nàng và Trạng cùng làm lễ thề nguyền, lấy trời đất chứng giám cho mối duyên lành hiếm thấy. Bùi tướng công mừng rỡ sai đặt tiệc ở Thủy Đình trên hồ Bán Nguyệt ăn mừng và đưa một mâm vàng cho Trạng để làm tiền lộ phí.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *