bắt trộm

(truyện Trạng Lợn)

Mùa đông năm sau, Lương ông mất. Ba năm mãn tang rồi. Chung Nhi vẫn buồn rầu đi lang thang hết nơi này chốn khác, chẳng thiết gì làm ăn. Mẹ thấy thế càng thương càng chiều, nhưng Chung Nhi không chịu ở nhà. Ngày càng đâm hư, rượu chè be bét, bạ ai cũng đánh bạn, sà đâu ngủ đấy tỏ vẻ chán đời. Người ngoài chả ai muốn dây vào. Một hôm Chung Nhi vừa đi chơi về, người chị dâu nói mát nhắc đến cái ý nguyện ngông cuồng của Chung Nhi ngày xưa:

– A! Chú đỗ Trạng, vinh quy về đó à? Trạng Rượu hay Trạng Thịt đấy? Thật là nhà này có phúc được nhờ quan Trạng.

Thấy chị dâu nói mỉa mai như thế, Chung Nhi trong lòng ấm ức bực bội quyết bỏ nhà ra đi, bèn vào lạy mẹ mà rằng:

– Con xin từ tạ mẹ. Phen này nếu không làm nên danh giá, thì con quyết không trông thấy mẹ nữa. Mong mẹ lo toan sức khỏe gắng đợi con về, mẹ con sẽ một nhà đuề huề sum họp.

Nói xong nước mắt chan hòa, Chung Nhi lạy mẹ rồi đi, dấn thân vào trường đời may rủi. Vừa đến cổng thì gặp ngay hai người khăn áo chỉnh tề, trước thầy sau tớ vác lều chõng đi qua. Chung Nhi liền từ tốn hỏi:

– Chẳng hay hai ngài đi đâu mà thầy tớ đề huề bầu rượu túi thơ làm vậy?

Hai người kia liền đáp, giọng khoan hòa lịch sự:

– Chúng tôi trẩy kinh đi thi đây. Còn thầy thì đi đâu, có cùng chúng tôi nhập bọn cho có bạn có bè.

Chung Nhi thừa dịp may hiếm có, bèn cười nói:

– Thế thì may mắn quá! Chúng ta cùng đi cho vui, tôi cũng trẩy kinh đi thi. Đang lo một mình thui thủi đường xa.

Ba người nhập bọn cùng đi, chẳng kể thân sơ. Tính Chung Nhi cởi mở vui vẻ, hay nói hay cười hai người kia rất mến. Dọc đường mọi chi phí họ đều đỡ cho cả, vì vậy Chung Nhi thoát được cảnh cơ nhỡ sẩy nhà ra thất nghiệp. Một hôm, trời tối ba người tìm vào một cái quán nghỉ. Suốt ngày đi mệt, cả bọn lăn lóc ngủ say như chết chẳng kể gì muỗi, rệp. Đêm đến, có hai tên kẻ trộm mò vào. Giữa lúc đó, Chung Nhi nằm mơ thấy mình đang bắt lợn mà con lợn lại xổng mất, liền hét to lên kinh động cả quán trọ:

– Đây rồi, bắt, bắt trói… lại… chọc tiết! Phen này đừng hòng thoát với ông!

Câu nói mơ về nghề nghiệp ai dè có tác dụng. Hai tên trộm tưởng khách trọ hô hoán bắt mình, hốt hoảng vứt bỏ đồ đạc lại mà chạy bán sống bán chết. Hai người kia cũng chồm dậy, kiểm tra lại hành lý thấy không suy suyển gì mừng quá rối rít cảm ơn Chung Nhi. Từ đấy họ lại càng kết thân, hễ Chung Nhi trọ đâu thì họ cũng trọ lại nơi ấy, không rời nhau một bước.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *